Trót yêu cô giáo dạy kèm, em phải làm sao? - ID: 1488

✨ Con số may mắn hôm nay của bạn là: --- Chúc bạn ngày mới tràn đầy năng lượng! ✨ ✨ Con số may mắn hôm nay của bạn là: --- Chúc bạn ngày mới tràn đầy năng lượng! ✨

Trót yêu cô giáo dạy kèm, em phải làm sao? - ID: 1488

vybabyran

New member
Có những rung động đến rất khẽ, như cơn gió đi ngang qua cửa sổ một buổi chiều, không ai nhìn thấy nhưng người ngồi trong phòng lại cảm nhận rất rõ. Tôi đã nghĩ tuổi mười bảy của mình sẽ chỉ xoay quanh những bài kiểm tra, những lần bị mẹ nhắc học bài, vài trận bóng đá cùng đám bạn và những giấc mơ còn mơ hồ về tương lai. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày tim mình loạn nhịp vì một người mà lẽ ra tôi chỉ nên gọi bằng hai chữ rất nghiêm trang: cô giáo.


Cô đến nhà tôi dạy kèm vào đầu năm lớp 12. Hôm ấy trời mưa nhẹ, mẹ mở cổng rồi gọi tôi xuống chào cô. Tôi bước ra với bộ dạng ngái ngủ vì vừa tranh thủ chợp mắt sau giờ học thêm. Trước mắt tôi là một người con gái còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn tôi vài tuổi, mặc chiếc áo sơ mi màu kem, tóc buộc gọn phía sau, tay ôm chồng sách. Cô mỉm cười bảo: “Chào em, từ nay cô sẽ phụ đạo Toán cho em nhé.” Chỉ là một câu nói bình thường thôi, nhưng không hiểu sao tôi nhớ mãi cách cô cười, nhẹ và dịu như ánh đèn vàng đầu tối.


Những buổi học đầu tiên, tôi chỉ xem cô là giáo viên. Cô nghiêm khắc vừa đủ, giảng bài rất dễ hiểu, không quát mắng nhưng cũng không để tôi lơ đãng. Tôi vốn ghét Toán, nhìn công thức là đau đầu, vậy mà từ ngày cô đến, tôi bắt đầu ngồi vào bàn sớm hơn. Tôi dọn lại góc học tập, thay cây bút hết mực, thậm chí còn lấy khăn lau sạch mặt bàn. Mẹ tôi ngạc nhiên vì sự chăm chỉ bất ngờ ấy, còn tôi thì giả vờ bảo: “Năm cuối rồi, phải cố thôi.”


Chỉ mình tôi biết, lý do lớn nhất là vì tôi không muốn cô thấy tôi bừa bộn.


Rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu để ý những điều rất nhỏ. Tôi nhớ cô thích uống trà nóng hơn cà phê. Tôi biết khi giải được bài khó, cô sẽ vô thức cắn nhẹ môi rồi cười. Tôi biết những hôm trời lạnh, tay cô thường lạnh theo và cô hay xoa hai bàn tay vào nhau trước khi cầm phấn viết. Tôi biết cô hay đeo chiếc đồng hồ dây da màu nâu vào thứ ba và thứ sáu. Tôi biết quá nhiều thứ về cô, nhiều hơn cả những công thức lượng giác mà cô cố nhồi vào đầu tôi.


Có lần tôi làm sai một bài rất ngớ ngẩn. Cô gõ nhẹ đầu bút xuống bàn rồi hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?” Tôi không dám nói thật rằng tôi đang nhìn hàng mi cong của cô dưới ánh đèn bàn, đang thắc mắc vì sao người ta có thể đẹp đến thế ngay cả khi cau mày. Tôi cúi đầu, lắp bắp xin lỗi. Cô thở dài nhưng vẫn kiên nhẫn giảng lại từ đầu. Càng như thế, tôi càng thấy lòng mình rối tung.


Tôi biết thứ tình cảm ấy thật vô lý. Tôi chỉ là cậu học trò mới lớn, còn cô là giáo viên dạy kèm của tôi. Giữa chúng tôi có khoảng cách của tuổi tác, của vai trò, của những chuẩn mực mà ai cũng hiểu. Tôi hiểu chứ. Nhưng hiểu là một chuyện, còn trái tim nghe lời hay không lại là chuyện khác.


Tuổi mười bảy kỳ lạ lắm. Chỉ cần một ánh nhìn dịu dàng cũng đủ khiến người ta tưởng đó là tín hiệu đặc biệt. Chỉ cần một câu hỏi “Hôm nay em mệt à?” cũng có thể làm lòng vui cả ngày. Tôi bắt đầu mong chờ tiếng chuông cổng mỗi tối. Khi cô đến muộn vài phút, tôi thấp thỏm nhìn đồng hồ liên tục. Khi cô báo nghỉ vì bận việc, cả buổi tối của tôi trống rỗng lạ thường.


Tôi từng nhiều lần tự nhủ phải dừng lại. Tôi cố gọi cô bằng giọng thật bình thường, cố chỉ tập trung vào bài vở, cố xem cô như mọi giáo viên khác. Nhưng càng cố, tôi càng nhận ra tình cảm của mình đã lớn lên lúc nào không hay. Nó không ồn ào, không dữ dội, chỉ âm thầm bén rễ trong lòng.


Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu nói ra thì sao? Rồi tôi tự trả lời ngay: chẳng sao cả, ngoài việc làm mọi thứ trở nên khó xử. Cô có thể ngạc nhiên, có thể buồn cười, có thể xem đó là trò bồng bột của một cậu nhóc chưa hiểu đời. Và có lẽ cô đúng. Vì tôi cũng biết tình yêu ở tuổi này nhiều khi chỉ là sự ngộ nhận giữa cảm phục và rung động. Tôi quý cô vì cô giỏi giang, dịu dàng, vì cô khiến tôi muốn tốt hơn. Có thể từ sự quý mến ấy, tôi đã gọi nhầm tên thành yêu.


Nhưng nếu đó chỉ là cảm nắng, tại sao mỗi lần nghĩ đến ngày cô không còn đến dạy nữa, ngực tôi lại nhói lên?


Ngày gần thi tốt nghiệp, cô dạy tôi nhiều hơn. Mắt cô có quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng vẫn cố cười động viên tôi. Cô bảo: “Ráng lên, qua giai đoạn này em sẽ thấy mọi thứ xứng đáng.” Tôi nhìn cô, muốn nói rằng điều xứng đáng nhất với tôi trong năm cuối cấp này chính là được gặp cô. Nhưng cuối cùng tôi chỉ đáp: “Vâng, em sẽ cố.”


Tôi đã không nói gì cả.


Có lẽ im lặng là điều đúng đắn nhất mà tôi từng làm. Vì tình cảm này, dù thật hay chỉ là rung động nhất thời, cũng nên được giữ lại như một kỷ niệm đẹp. Nó dạy tôi biết nhớ mong, biết quan tâm, biết vì một người mà muốn hoàn thiện bản thân. Nhờ cô, tôi học Toán khá hơn. Nhờ cô, tôi biết mình có thể nghiêm túc với mục tiêu. Nhờ cô, tôi hiểu cảm giác trái tim rung lên vì một ai đó.


Sau kỳ thi, cô ngừng dạy. Buổi cuối cùng, cô tặng tôi một cây bút và chúc tôi đậu vào ngành mình thích. Tôi nhận món quà, nói lời cảm ơn như bao học trò khác. Khi cô quay lưng bước ra cổng, tôi đứng nhìn rất lâu. Tôi muốn gọi cô lại, muốn nói hết những điều đã giấu. Nhưng rồi tôi chỉ im lặng.


Bây giờ nghĩ lại, tôi không tiếc.


Ai cũng có một mối tình đầu theo cách riêng của mình. Có người nắm tay nhau đi qua những năm tháng học trò. Có người chỉ lặng lẽ thích một ai đó từ xa. Còn tôi, mối tình đầu là những buổi tối đầy công thức, là mùi trà nóng thoảng trên bàn học, là tiếng giảng bài nhẹ nhàng vang lên giữa căn phòng nhỏ, là hình bóng một cô giáo dạy kèm mà tôi đã trót đem lòng thương mến.


Có thể sau này tôi sẽ gặp nhiều người khác, yêu theo cách trưởng thành hơn, rõ ràng hơn. Nhưng tôi tin mình sẽ không quên cậu trai mười bảy tuổi năm ấy — vụng về, ngốc nghếch, và chân thành đến mức chỉ biết giữ tình cảm trong tim. Vì đôi khi, những điều không nói ra lại là những điều nhớ lâu nhất.
 

Latest threads

HÃY NHỚ GHÉ TRUNGDACBIET.COM MỖI NGÀY ĐỂ LẤY VÍA TRÚNG ĐẶC BIỆT.
TRUNGDACBIET.COM - NƠI LẤY MAY MẮN ĐỂ TRÚNG ĐẶC BIỆT 🌟🍀🔥
Back
Top